Nhà cha mẹ là nhà của con; nhà của con không phải là nhà cha mẹ

Người mẹ ở Thái Bình lên Hà Nội thăm nhà con trai. Bình thường khi ở quê, bà ăn nhai nhồm nhoàm thoải mái; hôm nay ăn cùng con trai, con dâu thì bà rón rén, e thẹn, từ tốn như con gái mới về nhà chồng.
Chu Dung Cơ, cựu Thủ tướng Trung Quốc viết lên cuốn sách Hiểu đời vô cùng thấm thía!
Nhà cha mẹ là nhà của con; nhà của con không phải là nhà cha mẹ.
Tiền bạc rồi sẽ là của con, địa vị là tạm thời, vẻ vang là quá khứ, sức khoẻ là của mình.
Cha mẹ yêu con là vô hạn; con yêu cha mẹ là có hạn.
Con ốm cha mẹ buồn lo; cha mẹ ốm con nhòm một cái, hỏi vài câu là thấy đủ rồi.
Con tiêu tiền của cha mẹ thoải mái; cha mẹ tiêu tiền của con chẳng dễ chút nào.
Khác nhau là thế, người hiểu đời coi việc lo liệu cho con là nghĩa vụ, là niềm vui, không mong báo đáp. Chờ báo đáp là tự làm khổ mình.








